Search
Sunday 21 January 2018
  • :
  • :
Latest Update

Ta vẽ tuổi 20

Một sáng ấm nắng của tuổi đôi mươi ngẩn ngơ dạm ngõ…

Cầm trên tay cuốn sổ vẽ nhỏ nhắn, nguệch ngoạc màu chì, lưu giữ những mơ mộng bé con manh nha từ thuở còn khóc đòi mẹ mỗi ngày đến trường- mà tình cờ lục nhặt được trong góc chiếc thùng các-tông cũ sờn. Một thoáng lặng đi như vừa vô hình bước về ký ức của những ngày thơ bé. Bức vẽ cô giáo nghiêm trang trong tà áo xanh nhạt, ôm nghiêng cuốn sổ ghi bài, kế bên chiếc bảng đen đầy những con chữ ngay ngắn đủ màu sắc. Tôi bất giác mỉm cười nhìn vào chính “tôi”, đâu đó khẽ thốt, hóa ra ước mơ ngày đó…Gió lật thổi trang giấy úa vàng, tinh khôi những hồn nhiên thần thoại. Trang sách dừng lại bên hình ảnh một cô bé với hai bím tóc đuôi gà đang cười rạng rỡ cưỡi trên lưng chú cá heo to màu xanh ngọc dưới ánh nắng vàng tươi sóng sánh mặt nước. Tôi nhận ra mình trong nụ cười son sẻ và mái tóc xanh màu cỏ non. Tất cả sáng lên như mặt hồ trong vắt chợp mắt ngủ thu. Chợt giật mình trước ước mơ đẹp quá những ngày con trẻ… Ở tuổi Hai mươi, phải chăng ta đã quá già?

Bỗng chốc bụi thần tiên bay đầy trên tóc, những sắc màu đầy ắp trên tay. Sao ta không thử vẽ, ngày ta hò hẹn, cùng tuổi Hai mươi?

Twenty_Five_by_jonniedee

Ta vẽ tuổi Hai mươi.

Bắt đầu bằng màu xanh diệu vợi. Ta vẽ một bầu trời, thật cao. Để không gian hút mắt đi trong thênh thang mãi đến khi đất và trời liền làm một. Nơi đó chỉ có màu xanh đâm chồi nảy lộc trong veo trong đôi mắt tuổi Hai mươi. Rạo rực. Thường khi bắt đầu một hành trình, một chuyến đi, ta vẫn hay háo hức cùng chuỗi những suy nghĩ và tưởng tượng về nơi sắp đến. Háo hức bởi ta đang vẽ lên trong đầu cuộc hành trình của những ước mơ. Háo hức bởi cảm giác gần kề được đẩy cánh cửa cách ngăn giữa Bước Đi và Đứng Lại, giữa Vội Vàng và Trễ Nải, giữa Sáng bình minh và Bóng tối bao la. Phải chăng vì vậy mà người ta thường gọi màu xanh là màu của tuổi trẻ, màu của hy vọng và những nồng nhiệt thuở ban đầu? Tuổi Hai mươi thổi những cánh bồ công anh vào gió. Có khi là đứng trên những tòa tháp cao nhìn thành phố qua khung kính to ôm trọn một khoảng trời. Cũng có khi ngồi vắt vẻo trên chiếc cầu tre nhìn lại con đường trải nhựa tay của những mồ hôi và nước mắt. Hai mươi ta đó.

Hai mươi cũng có màu đỏ. Gọi là máu, là nhiệt huyết, là say mê hay là gì cũng đáng. Bởi ta bước, ta lăn, ta siết, ta uống cạn sức trẻ vào lòng. Ta nhớ những con người xa lạ trong vòng tay nối mãi, miệng cùng ca như anh em một nhà, quây quần bên ngọn lửa thiêng- cháy bằng chính những câu ca giọng hát. Nhớ ánh đèn sân khấu khi ta đứng nhìn từ đằng sau, lén đưa mắt nhìn nhau- những chiếc thẻ cùng màu, quệt giọt mồ hôi trán, nở nụ cười viên mãn, sau một mùa thành công. Rồi lại hối hả, bắt tay cho những dự án tiếp nối, đón chào những thành viên mới, là máu tiếp máu, nhiệt truyền nhiệt, vậy thôi.

093459dbba3fbc315516c8b64de6f6b1-d3hrtqu

Đằng sau ánh sáng luôn là chiếc bóng, Hai mươi cũng có những góc tối của riêng ta. Đó là những ngày mưa xám xịt, nếm cảm giác cô đơn, khuấy tan tách café thất vọng chát đắng trong miệng. Những ngày chợt thấy lạc lõng giữa dòng người ngược hướng, xoay tròn đôi chân vô định, chập choạng tìm kiếm một điểm tựa khi niềm tin phút chốc là hư không. Ta ấn nát cây chì màu xám trên những trang giấy nhàu vì một điều gì mỏng manh quá đã vội vụt mất? Để lại hụt hẫng. Trong nỗi chán chường không tên. Ta gọi đó, những ngày tuổi trẻ bỏ hoang trong ngôi nhà cuối phố.

Rồi Hai mươi cũng nhanh chóng đập tan, đập tan những buồn phiền, lại rong đuổi ngày tháng vàng ươm khắp chân trời góc bể. Ba lô và máy ảnh như một phần không thể thiếu của tuổi hai mươi. Ta khoác tay đứa bạn giữa lộng gió biển, lắng nghe điều gì thì thào từ sâu thẳm đại dương, có lẽ là bài ca của tự do và bồng bột. Tuổi Hai mươi ngồi lăn giữa con đường rừng rải đá cuội, ngẩn ngơ chẳng muốn về, cho đến khi bị sự lặng im của cánh rừng làm cho lên men ảo não. Lại đi. Đi cho thỏa những huênh hoang của chí. Đi cho cũ kĩ những tinh tươm của đời. Cho một chiều dừng lại, ngước lên nền trời, giữa những ngón tay xếp thành hình vuông, mặt trời vàng tươi thu gọn vào tầm mắt.

in_the_hands_of_the_youth_by_Eliza25

Và Hai mươi cũng chôn chặt những xốn xang và khờ dại buổi đầu. Là ánh mắt xoe tròn mà ta vẫn gặp như tìm chút bình yên giữa một chiều lộng gió, cho ta mơ về một hạnh phúc xa xăm. Rồi cơ hồ bừng tỉnh, giấu nghĩ suy vào tiếng ghita thẹn thùng. Là những lần đạp xe ra ngoại ô thành phố, ngồi trên cỏ tựa lưng vào nhau, lặng lẽ và loay hoay trăn trở về một tình yêu rồi có được vẹn đầy?  Vội vàng như sợ mất, nắm chặt tay nhau, không nói một lời. Chỉ có khoảng trời trên đầu nhẹ trôi…

Hai mươi là một hành trình, cũng có khi chỉ nhẹ tênh như ta quẳng ba lô lên vai rồi bước. Có khác chăng là những nét vẽ. Và mảng màu. Xám tro hay rực đỏ, xanh thẳm hay nhạt nhòa, chính ta là họa sĩ.

…Để một ngày nhìn lại, thấy đáng, những ngày ta đã Hai mươi.

Như Mai

Comments

comments




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *