Published On: Thu, Feb 13th, 2014

Hoa bay lên trời

“À ơi hoa bay lên trời, cây chi ở lại?

À ơi hoa cải lên trời, rau răm ở lại,

chịu đời đắng cay…”

 

Con thuộc nằm lòng câu hát ấy tự lúc nào kh ông biết. Chỉ biết rằng, giờ đây mỗi khi lời hát ngân nga, rau răm… hoa cải… lại cay xè nơi sống mũi. Mẹ ơi…

Rau răm? Hoa cải? Ngày ấy con chỉ bập bẹ biết chúng. Mà có thể cũng chưa? Vì trong nghĩ suy bé tẹo của một đứa con nít không sao khác đi rau răm là một loại rau. Gật gù. Và hoa cải ắt hẳn là một loài hoa thật đẹp. Chỉ vậy. Tất cả ru êm trong lời hát mượt mà như ngậm ngọt ngọn cỏ non đầu lưỡi. Còn lại những “lên trời”, những “ở lại”, những “đắng cay” kia, cười nhạt, hẳn đã ngán ngẩm trước vô tư trẻ con ấy mà ghé theo con gió nào … bay đi mất rồi.

Cho con giấc ngủ đêm không chút mộng mị…

Cho con bát cơm đầy, ấm nóng cả hiên mưa…

Cho đôi bím tóc xanh xoay tròn cười giòn dưới nắng…

ở lại với vô tư những ngày bé thơ…

và vì con bé ấy biết rằng nó vẫn đang nằm gọn trong lòng mẹ.

01

Tháng năm là thước đo chiều kích của thời gian, là lớp bụi phủ mờ những trang đời bình lặng. Người ta lớn lên cùng năm tháng, những vô tư trẻ thơ ngày nào cũng lớn lên chững chạc. Đó cũng là lúc chợt nhận ra, con chẳng biết gì về những “hoa cải, rau răm” mẹ ạ. Cũng như con sợ, sợ lắm một ngày mẹ rời xa…

Bóng mẹ đổ dài mỗi bước con qua. Ngày con chào đời, giọt nước mắt mẹ lăn trên đôi môi hạnh phúc. Tay ấp ôm hình hài bé nhỏ, chẳng còn đớn đau, mẹ chỉ nghĩ đến một tương lai diệu vợi. Rằng con của mẹ sẽ xinh như một nàng công chúa. Rằng con mẹ sẽ có tiếng hát hay như chú  họa mi. Rằng con sẽ đến, dọc ngang phương trời, thỏa lấp nỗi khát khao của mẹ. Đôi tay mẹ lại dịu dàng đưa nôi.

Lớn lên con đi học. Con đường thân quen ngày ngày hằn in bóng con dựa vào bóng mẹ. Chiếc xe Honda đã cũ nhưng con vẫn thấy an lòng. Ngồi sau xe, áp má vào lưng mẹ, con  thấy mình nhỏ bé biết bao. Bóng mẹ trùm lên con, bao la như những con sông quê  hiền hòa chảy mãi. Đôi mắt trẻ thơ lại thiu ngủ, trong cơn mơ là những chú gà con lon ton nấp vội dưới đôi cánh chắc nịch của gà mẹ, ríu rít một góc vườn dưới cơn mưa giữa trưa mùa hạ. Có lẽ mưa sẽ không bao giờ thấm ướt những chú gà khi nó biết mình ngủ yên trong vòng tay chở che của mẹ.

Dường một cơn gió thổi khiến mắt nheo lại hay nắng chiếu làm lóa mắt con. Dụi khẽ, con giật mình thảng thốt, không biết tự lúc nào mẹ ơi, con đã vượt cao hơn mẹ một cái đầu, mặc dù, mẹ vẫn đèo con trên chiếc xe máy cũ. Con như người khổng lồ núp sau bóng mẹ. Không còn ấm êm trong sự chở che dạo nào, thoáng giật mình ấy làm còn bật khóc. Phải chăng là một nỗi sợ mơ hồ không rõ nét. Con chợt nhớ đoạn phim kể về một chú chim lần đầu tập bay. Chú loạng choạng trên nhánh cây cao, ngước lại nhìn mẹ như khẩn cầu. Rồi cũng đập những đôi cánh vụng về thả mình vào khoảng không bao la trước mắt. Con rùng mình, cố thu người lại sau lưng mẹ, những mong tìm lại chút gì thân quen trong lớp bọc chở che. Để rồi nhận ra, mẹ ơi, con vẫn sống trước giờ bằng ích kỷ và dựa dẫm …?

Sau phút đầu lạc lõng, chú chim dần quen và trở nên dạn dĩ trước bầu trời cao rộng. Nó sải cánh bay xa, xa khỏi nhành cây mà trước đó, nó mới vụng về chập choạng. Con bước vào đại học, xa gia đình, xa mẹ. Không còn ai đưa đón mỗi ngày. Con phải tập quen dần với cuộc sống tự lập. Những chiều đội mưa đi học, nước trút vào đau như cắt, nhớ đến mẹ, nước mắt hòa vào mưa. Ai cho ta dựa dẫm mãi, sẽ đến lúc phải tựa mình bước đi. Bóng mẹ đổ bên ta, càng xa càng nhòa, càng xa càng mỏng manh, như chực vụt mất. Trong mắt cay, con chợt thấy những cánh hoa cải vàng bay đầy theo câu hát của ngày thơ ấu.

hoacai1-20130506153542

Hoa cải lên trời kết thúc một đời yêu thương để lại và ước mơ. Ước mơ lớn nhất của đời  mẹ chính là để chiếc bóng của mình không còn quan trọng với con. Đó là một ngày những chú gà con đã đủ lông đủ cánh, chạy ra khỏi chỗ nấp an toàn trong lòng mẹ, tự mình khám phá thế giới xung quanh. Một ngày con chim non rụt rè cất cao đôi cánh  vững chãi, tự tin, chinh phục bầu trời cao rộng. Đó cũng là ngày mẹ ơi, con sẽ tự lập và mạnh mẽ trên chính đôi chân mình. Xếp lại yếu đuối. Cất bỏ ích kỷ. Sống cho đáng những gì mẹ đã mong đợi nơi con. Có lẽ đi theo con rồi đây, sẽ không có mẹ. Nhưng những yêu thương, sự chở che và niềm hy vọng của mẹ vẫn luôn bên con suốt cuộc đời.

Những cánh hoa cải lên trời nhẹ nhàng như lời hát,

Vẫn đó bóng mẹ, bóng con…

Hãy để bóng con chở che bóng mẹ, mẹ ơi…

Như Mai.

Leave a comment

XHTML: You can use these html tags: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>