Search
Wednesday 13 December 2017
  • :
  • :
Latest Update

SẸO – CHƯA BAO GIỜ MỜ

1-2

Bốn giờ chiều.

Cả bầu trời ửng chói rực rỡ, nồng nhiệt toả ánh cam như muốn nuốt trọn cả đất trời. Thế mà những áng mây kia lại nhè nhẹ cử động, chầm chậm di chuyển. Lững lờ. Hờ hững. Chúng hẳn muốn thách thức thái độ mãnh liệt mà không gian đang hồng hộc phô bày. Hoặc, chỉ là chúng muốn tìm một khoảng lặng bình yên để có thể nhắm mắt đung đưa nơi đó, vì sự ích kỉ của bầu trời kia khiến chúng mệt mỏi tột cùng. Cả một ngày, từng đám mây quằn quại dưới sự điều khiển tàn bạo từ chính tình yêu hướng đến bầu trời. Chúng khó chịu khi phải dịch chuyển liên tục. Chúng khát khô khi phải chạy đua giữa nắng nóng. Chúng rát mặt khi phải chống cự sức gió hanh khô. Đến khi sức lực đã cạn, bóng lưng của bầu trời bận rộn lại hắt qua ánh mắt của chúng, khiến những đám mây khẽ thở dài, gồng mình lên chịu đựng sự hắt hủi của vạn vật. Mãi khi cơ thể rã rời, khoảnh khắc thoải mái nhất ngày tới, chúng mới thả lỏng tâm trí, hít một hơi sâu rồi lãng quên bản thân giữa dòng gió mát. Lúc này hoàng hôn bắt đầu dịu dần, cơn gió mất vẻ ngang tàn, mặt trời rít điếu thuốc cuối, những đám mây trên cao mới vuốt ve cho trái tim sống lại, vội đi tìm khoảng lặng riêng tươi. Chỉ trong thời điểm ấy, chúng mới dám nghĩ tới bản thân, cho phép linh hồn yếu đuối đi một chút, thở dài mà mơ màng đắm chìm, lạc lối, nghỉ ngơi.

Ngay dưới chân tấm tranh bình yên ấy, có một ngôi nhà. Một ngôi nhà cũ kĩ với những vết sẹo thời gian lộ rõ. Những mảng rêu xám bám dính trên vài ngóc ngách bên ngoài ngôi nhà, ôm vọng tưởng vươn tay ra thâu tóm toàn cõi. Nhưng âm mưu thật khó hoàn thành khi đám dây leo cứ đu bám lên cao, không những ngáng đường của lũ rêu kia mà còn thay phiên lớn dần, cột chặt ngôi nhà, tới mức ngột ngạt khó chịu. Một ngôi nhà bỏ hoang. Thật rõ ràng.

Cánh cửa bỗng nhiên khẽ mở rồi đóng sầm lại. Một lớp bụi giật mình bay lên, lơ lửng sau lại hạ xuống, yên tĩnh. Cảnh vật bên trong ngôi nhà có vẻ như không thay đổi gì kể từ lần cuối nó còn hơi thở. Chỉ là bụi bẩn đã dày hơn, bao phủ, che đậy tất cả những thứ đồ la liệt giữa mặt đất, khiến không khí u ám đến ngạt thở. Thế mà trong không gian đượm buồn ấy, một bức hình ngay ngắn nổi bật riêng biệt trên bức tường. Cái nắm tay đan chặt, nụ cười nồng sâu đậm, cơ thể khẽ tựa nhẹ. Thật hoàn hảo. Nhưng có vẻ như, đôi khi sự hoàn hảo chỉ là xuất phát điểm, là tấm vỏ bọc, là cái bẫy ngọt ngào lừa lọc người khác bước hụt chân xuống, rơi vào những tấm kính khớp nhau, mà vỡ nát, vỡ vụn, nhưng vẫn dính liền tạo nên ảo ảnh che mắt toàn thế gian. Những tưởng bức màn hoàn hảo đó sẽ là chiếc khiên mềm mại che chắn gió bão cuộc đời; hay ít nhất cũng là tấm chăn êm ấm để rúc vào mỗi khi giá lạnh. Theo thời gian, nó sẽ rách đi, thủng một vài lỗ, rồi lành lặn sau khi được may lại. Vẫn bảo vệ được, vẫn gối đầu được. Không, sự hoàn hảo ấy đã chếnh choáng ngay từ những giây phút đầu chớm nháy. Nó là một ảo giác, một ảo giác hạnh phúc, một ảo giác điều khiển tâm trí đến lý trí theo một cách thật tinh vi, đến mức chấp chới giữa ranh giới thật giả. Nó giả tạo mang đến cảm xúc yêu thương, nỗi lòng lo lắng, tâm trạng vui vẻ; mang đến những điều chưa từng trải nghiệm, chưa từng ngờ tới, nhưng lại đúng với nhu cầu thiết yếu ẩn sâu trong cùng góc tối của trái tim. Ngay cả khi phải gượng gạo giữ lâu tư thế, mồ hôi khẽ ứa ra, cố gắng ngoi ngóp giữa tầng không gian chật hẹp vì cái nắm tay quá chặt, ảo giác kia nhẹ nhàng câu dẫn tới trước bờ vực của sự hoàn hảo. Rồi, một cách tự nguyện, bàn chân đưa ra, lao thẳng cả cơ thể xuống, nhẹ bẫng. Bức hình đã có vài vết ố.

3-2

Mấy vết hoen ố này lem luốc ngay ở giữa, lệch bên phải, nhưng lại đòi hỏi phải tinh ý lắm mới phát hiện ra. Chúng tạo nên khiếm khuyết trong tổng thể, mà mơ màng. Lướt qua, mấy ai thấy những nét xanh tím hơi ngả chàm này? Nhưng nơi đó, vẫn tồn tại nơi đó những màu xanh xanh, tim tím, lờ mờ, lờ mờ. Chúng hằn sâu vào bức hình, chọc rách sự hoàn hảo bên ngoài để lang thang vào khoảng tối phía sau. Chỉ là những bước đi nhẹ, thơ thẩn dọc đường để khám phá vùng đất mới, săn kiếm cảm giác riêng; thế mà trông bức hình đau đớn hẳn. Nó bất ngờ, phẫn uất giữa sự xuất hiện lạ. Nó quằn quại, co rúm trước lực ép của dấu vết kia. Nó cô đơn, sợ hãi khi trơ trọi giữa vùng đất lạ. Để rồi, tới một ngày nó vô cảm nhận thêm những vết ố mới dù chúng bắt đầu lan rộng hơn nữa bởi sự thôi thúc của dòng nước mưa ngấm qua nhà. Đôi lúc, nó thèm khát vẻ ngoài hoàn hảo kì diệu vốn có, nó liền muốn đứng lên, bứt thoát ra khỏi thung lũng bùn lầy nhơ nhuốc và đầy đau khổ. Bất lực. Bốn chiếc đinh đã ghim chặt bức hình, không di chuyển được, không cử động được, không thoát ra được. Thét lên trong im lặng, động lực thôi thúc hoàn toàn dập tắt. Những vết sẹo hoen ố dày thêm. Bức màn hoàn hảo đã rách nát, không còn vẻ ngoài hào nhoáng dối trá.

Xoay người sang bên trái, có một sợi dây thừng.

Trông nuối tiếc quá. Lại rất thanh thản. Nhưng vẫn tiếc nuối.

Ann

 

Comments

comments




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *