Search
Wednesday 13 December 2017
  • :
  • :
Latest Update

Mong em chọn buông tay

Nơi góc ban công ngập gió…

   Ngay cả khi thành phố đã khép lại những âm điệu rộn ràng của một ngày dài mệt mỏi, em vẫn đứng đó, co ro trong từng đợt gió se lạnh của những ngày tàn cuối năm. Ngay lúc này, tôi chỉ muốn ôm trọn dáng người nhỏ bé ấy vào lòng mà cho em cảm nhận chút hơi ấm, để đôi vai gầy của em không còn run lên vì cái lạnh của đêm đông. Tôi có thể mang lại cho em mọi thứ nhưng tôi chỉ không thể nào phá tan được những mệt nhoài mà em đang phải đi qua. Cuộc đời này sao lại vô tình với em đến thế. Cho em một lần chạm tới ước mơ, rồi cũng lại một lần cho em thấy ước mơ của em đó chỉ là một thứ quá đỗi mơ hồ, đến mức khó lòng mà có thể tồn tại trong thế giới vốn dĩ đã nhiều điều phức tạp.

1-4

  Đó đã từng là một niềm khao khát bé nhỏ của riêng em và con người ngô nghê ấy cũng đã dành trọn thanh xuân của mình chỉ vì muốn bước tới đỉnh cao kia mà cố gắng. Nào có ai thấu hiểu được em đã phải đánh đổi những gì chỉ để chạm tới một khung trời ảo vọng mà em chưa một lần biết tên. Bủa vây lấy em là từng gam màu tươi sáng mà ai đó đã vô tình vẽ lên, để rồi bỏ mặc em tự mình say, tự mình huyễn hoặc về một tương lai mang tên Hạnh phúc.

   Thế nhưng hiện thực khô khốc đã kéo em chệch bước khỏi cung đường mộng mơ vốn in hằng trên từng góc nghĩ suy non nớt. Ngày em bắt đầu bước vào khoảng trời ấy cũng là lúc em dần phải tự mình nếm trải những trái ngang mà em chưa từng biết qua. Những giọt nước mặn chát từ sâu trong đôi mắt mỏi mệt đã âm thầm mà lặng lẽ rơi xuống. Tôi biết đã hơn một lần em phải dặn lòng gạt đi những giọt nước mắt ấy để tự vực mình đứng dậy. Em chưa bao giờ cho phép bản thân gục ngã trước những thách thức mà cuộc đời đã mang cho em. Và bao đêm giật mình tỉnh giấc, tôi vẫn thấy em ngồi đó, đăm chiêu bên ánh đèn heo hắt chỉ để hoàn thành hết thảy mọi thứ trước khi trời vừa tảng sáng. Thế nhưng những nỗ lực và cố gắng mà em ngày ngày gầy dựng, đến cuối cùng cũng chỉ được gửi trả lại bằng từng thất bại lần lượt chạm tới bên em. Sau tất cả, cuộc đời chỉ biết quay lưng và phủ nhận những điều đẹp đẽ mà em mang đến. Nhưng có lẽ đó là thật sự cần thiết để em nhận ra ước mơ này chưa một lần từng thuộc về em…

2-7

  Tôi chưa bao giờ hiểu được tại sao em cứ mãi chọn đuổi theo một thứ mông lung lắm để rồi rất lâu sau đó, tôi không còn thể nhìn thấy nụ cười trong trẻo hồn nhiên hiện diện trên đôi môi em? Những gì tôi có thể làm chỉ là dõi theo em, dõi theo bóng hình bất lực của em mỗi lần ai kia lạnh lùng đến độ tàn nhẫn. Niềm khao khát nhỏ nhoi mà tôi vẫn hằng nguyện ước chỉ là được một lần mang em ra khỏi khoảng trời trắc trở kia. Thế nhưng tôi làm sao có thể khi người quyết định, đến cuối cùng cũng vẫn chỉ là em…

  Và vào một thời khắc nào đó, có lẽ em đã nhận ra những thứ mà em vẫn luôn dốc lòng theo đuổi ấy vốn chưa hề dành cho em. Một ngày, em trở về nhưng trong ánh nhìn lâu nay chỉ luôn trải một màu buồn man mác đã bắt đầu gợn lên vài tia nắng dịu dàng của những buổi chiều thu. Nhưng em lại lo sợ rằng tia nắng mới ấy rồi có làm cho em cảm thấy bình yên hay lại mang đến cho em những cảm giác hẫng hụt như em đã từng. Em giờ đây như một người lạc bước giữa sa mạc cằn cỗi, nhìn thấy ốc đảo trước mắt nhưng lại sợ đó chỉ là ảo ảnh do chính mình tạo ra. Em sợ, nhưng đối với tôi, tôi lại nhìn thấy dáng vẻ thư thái nhẹ nhàng của em mỗi khi em được chạm tay vào những điều đẹp đẽ ấy. Và tôi biết rằng, tận sâu trong con tim mỏi mệt, em đã nhận ra đâu mới là bến đỗ thật sự mà em vẫn cần. Chỉ là giây phút này em vẫn chưa có đủ can đảm để bước tiếp sau lựa chọn sai lầm đầu tiên. Tôi ước mình có thể thì thầm với em về tia nắng ấy và tiếp thêm cho em vài phần sức mạnh để em mạnh mẽ mà bước tiếp về phía yên an. Tôi không đành lòng mà lặng im nhìn em cứ tiếp tục hoang hoải trong mớ cảm xúc hỗn độn không tên ấy…

3-5

    Và đêm nay, khi tựa mình trên ban công ngập gió, cô gái nhỏ của tôi vẫn đang hồ nghi về đoạn đường mà em sẽ phải đi qua. Nhưng tôi biết rằng em rồi sẽ chọn dũng cảm mà bỏ sau lưng bao tiếng đời cay nghiệt để một lần chạm tới tia nắng ấm áp của riêng mình. Dù con đường ấy sẽ không còn trải hoa hồng cho em nữa, nhưng em sẽ vượt qua cả thôi. Chỉ cần em nhìn về phía trước và luôn tin rằng phía cuối con đường em đi ấy lúc nào cũng có một tia sáng vẫn kiên tâm mà chờ đợi em.

  Chỉ cần em buông tay và bước tiếp.

Thục Dung

Comments

comments




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *