Search
Saturday 21 October 2017
  • :
  • :
Latest Update

Ngày hạ đến muộn

hinh_so_1

Em đã bao giờ một lần để lòng mình thôi nặng trĩu những sầu lo rồi thả hồn mình theo làn gió nhẹ đang mơn man vỗ về da thịt, nghe lòng mình êm dịu trôi theo những đám mây trắng trên cao kia chưa?

Em đã thấy hạ về hay chưa?

Khi tháng tư lẳng lặng đi qua nhẹ nhàng và tháng năm đến bằng những tiếng ve đầu mùa da diết như bản tình ca, dịu dàng ôm lấy những tâm hồn còn đang nức nở ngoài kia.

Mùa đi ngang phố, mùa qua thật nhẹ, mùa không mềm như cái nắng đầu xuân rải đầy vạt áo, mùa cũng không buồn rười rượi như thu úa tàn, mùa mơ hồ vạt áo người xưa, chập chờn giữa không gian đầy hoài niệm.

Phượng nở đầy bên ngõ, nắng cháy những cuộc tình, em không thấy hạ về hay sao?

hinh_so_2

Những cơn gió mát lạnh cuối phố pha vào làn hương của đám hoa dại dọc bên đường, vấn vương nơi đầu mũi, làm xao động lòng người tưởng chừng mãi sẽ lặng im.

Cây bằng lăng nở rộ tím cả một khoảng trời với những nhớ nhung buổi nào xa mãi, tiếng bước chân quen vẫn mỗi chiều vang lên chầm chậm, khẽ như một cánh phượng hồng chạm đất, mang tâm tư người trôi về những ký ức chỉ còn là xa vời!

Chiều tím thật buồn, mưa đến mưa đi bất chợt, đêm sao sáng, trăng gầy…

Em ơi, em không thấy hạ về hay sao?

Hình như hạ về rồi đấy thôi! Còn yêu sao không trở về bên nhau? Để trao nhau những cái ôm thật chặt, để biết ta còn cần nhau thật nhiều, chứ nào phải tuyệt tình như lời nói lạnh lùng vụt khỏi đầu môi, em ơi.

hinh_so_3

Sao em không trở về Hà Nội, về với phố cũ, với những tiếng cười giòn tan như trước. Đâu rồi ánh mắt của những ngày xanh ẩn chứa bao mộng mơ và mộng ước xa vời? Đâu rồi ánh mắt  tràn ngập màu yêu thương của mối tình thuở còn vụng dại mà giờ đây lại hoá thành một màu xám tro tàn?

Nơi đây có gió, có nắng, có vàng nỗi nhớ – Nơi đây có phố, nhưng lại vắng bóng em, vắng luôn cả những yêu thương!

Mùa xa vắng đã cuốn em về nơi nào, mà vô tình quên đi con đường quen cũ, để tôi bước những bước thẫn thờ, vô hồn bước mãi, bước mãi… Cố mang theo cái hồn trĩu nặng nỗi nhớ và tràn ngặp hình bóng em, lê qua từng con ngõ, những nơi mà ta thường đến, để tôi còn tìm hoài một hạ nào trong màu mắt em xưa?

Hạ về chưa? Hay phố chật hẹp quá, chẳng đủ chỗ cho cả tôi và em cùng nhau đứng chờ mùa hạ…?

Hạ bước vào bản tình ca của riêng tôi và em, vang bao nhiêu nốt lặng, như một bài nhạc trữ tình phát ra từ cây dương cầm cổ điển, thật nhẹ nhàng và đầy da diết, dẫu kết thúc rồi vẫn còn đọng lại trong lòng người bao nỗi tiếc nuối khôn nguôi, loay hoay mãi mà vẫn không biết làm sao để lấp đầy.

Hạ trở mình bùi ngùi nhớ về một cõi xa xưa, khi vai áo em hồng, khi bàn tay em nhỏ, nhẹ nhàng kéo về mùa hạ, hạ ngày xưa dịu dàng như em vậy nhưng sao nay hạ vào phố thật lạnh lùng như người dưng tình cờ chạm mặt nơi cuối đường, rồi khiến lòng tôi mơ hồ chẳng biết làm sao để cho yên nỗi lòng.

hinh_so_4

Sao em không về đây và hái từng giọt nắng còn lửng lơ đầu gió, ở chi mãi những nơi xa xôi để giờ đây những yêu thương ngày xưa bắt đầu trở thành hoài niệm, những ký ức khi xưa chẳng còn quá thật, khiến tôi không khỏi nghĩ rằng liệu có phải mọi thứ chúng ta đã có cùng nhau chỉ là ảo tưởng tươi đẹp của riêng mình tôi?

Năm tháng trôi qua mau quá, khi dòng thời gian cợt đùa biến tình yêu trở thành mớ tơ tình mong manh nhỏ bé, nỗi nhớ miên man xa lắc gợi về những đợt mưa râm, hạ về hay chưa?

Tôi nghe xót xa trên vùng ngực trái, đôi chân mệt mỏi, lòng rũ buồn… day dứt mãi. Con đường vỡ òa nỗi nhớ, này em có phải giấc mơ? Phố phong rêu quá khứ, ta còn điều gì chưa nói cho nhau…

Hạ đi ngang phố rồi? Hay phố không còn hạ nữa, em ơi!

Nỗi buồn mười tám có theo ta đến tận cuộc đời, hay em đã sớm quên đi mất rồi, em như cánh hoa bồ công anh, yêu mến những miền đất lạ, bay đi khắp nơi, khiến tôi chẳng thể nào nắm bắt được em, nơi này bão tố trôi qua, nơi này mùa đông chẳng còn ngự nữa, nhưng em cũng chẳng trở về.

Nay, hạ về, nắng đến, thấy xa xôi một bóng một hình, em đâu, tôi đâu, chúng ta đâu? Tháng ngày nhạt phai, phố chênh vênh u sầu, chờ mưa! Chờ mưa về rửa trôi những phiền muộn mãi còn mãi đeo bám trên lưng như một vết sẹo xấu xí, chẳng thể xoá nhoà.

Người ơi! Hạ về hay chưa?

Sao em không về mà thăm phố cũ, sao em không về nơi mình hò hẹn khi xưa để lắng nghe lần cuối nốt trầm của bài tình ca dang dở, để ta khẽ khàng chào nhau một cái, để ta mỉm cười lần cuối, rồi xa nhau…

Lối cũ hắt hiu với những nỗi buồn nhẹ nhàng diệu vợi nhưng mãi mãi chẳng thể nhạt nhòa, mỗi người một nơi, có ai đi tìm tàn dư của ngày cũ?

Ngày xưa ta tìm nhau, và giờ đây chẳng còn như thế, nhưng tôi cũng chẳng tìm em, tôi còn đang bận đi tìm ngày yêu dĩ vãng trong cơn mơ hồ của phố…

Sao em không về tô nắng chiều nay?

Hạ về hay chưa? Em có thấy mùa hạ về không?

Còn tôi, tôi thấy hạ về rồi. Hạ về trong tim tôi, hạ về trên mái tóc em, về trên bờ vai hao gầy.

Tôi có một mùa hạ buồn, thật đẹp.

 

Sài Gòn, ngày 8 tháng 12 năm 2016.

Lan Bình.

Comments

comments




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *