Search
Sunday 24 September 2017
  • :
  • :
Latest Update

Đông về trên nỗi nhớ

Tình mình còn được bao lâu, khi mà gió lộng xoáy sâu,

Và em đã hát? 

Hình số 1 

Đông về, người đi lang thang, loay hoay mãi mà  vẫn không biết làm sao cho vơi nỗi buồn.

Đông về, gió lạnh cùng với môi hồng, vô tình mang theo những ký ức đã ngủ quên năm nào, đánh thức một màu ký ức tém gọn trong tim.

Đông về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về.

Người ta thường nói, đông Hà Nội rất buồn, không phải cái buồn cô độc gặm nhấm lòng người như Sài Gòn. Hà Nội mang trong mình một nỗi buồn lãng mạn mà day dứt, ám ảnh.

Hà Nội những ngày vào mùa, khí trời se lạnh. Phố thưa thớt người qua lại. Dòng đời cũng thôi bớt ồn ã.

Hàng cây bằng lăng mọc san sát nhau, cạnh căn gác nhỏ lặng im, đã bao lần cùng em nằm nghe những cơn gió thổi qua từng năm tháng với những hoài niệm vấn vương….


Hình số 2

Đâu đó vang lên một đoạn nhạc trữ tình. Một chút nhẹ nhàng, một chút sâu lắng, một chút da diết và những nỗi đau tưởng như đã lành lặn phút chốc bỗng vỡ òa với bao đau đớn, bao xót xa. Và ai đó lại một mình với nỗi nhớ mùa đông.

Hà Nội những ngày này, bầu trời luộm thuộm những đám mây đen xám xịt xô đẩy nhau, trôi lơ đãng về nơi xa, gió giật mạnh lùa sâu vào đôi mắt em đang ngóng đợi ngày về. Từng con phố vẫn điềm tĩnh, thời gian vẫn cứ trôi đi, theo như cái vòng xoay vốn dĩ của nó và buồn thay, lòng người cũng không hề đứng lại.

Phố vẫn rộng thênh thang và dòng người cứ thưa dần, trôi về muôn ngả.

Mùa đông về. Có người thu mình lại. Có người sống với kí ức. Có người gặm nhấm nỗi buồn.

Mùa đông về. Có người thở dài. Có người trông ra cửa sổ. Có người nhớ, Có người mơ, Có người lạnh …

Mùa đông về. Người ta chợt muốn có ai đó là tất cả. Người ta muốn quay về với yêu thương và sống với yêu thương.

Mùa đông về. Có vết thương nào vẫn còn âm ỉ, có trái tim nào quay quắt những nhớ thương?

Ngọt nhạt buông lơi, theo ngọn gió đông vô tình để rồi mất hút.

Hình số 3

Phố Hà Nội chiều mưa đông, đôi khi lẫn trong kí ức rời rạc của cơn mơ đêm qua, thấy rõ ràng một cảm giác nhớ người xưa cũ, nhớ cả người hiện tại, nhớ đến quay quắt, đau lòng.

Ngả nghiêng kí ức, những hình ảnh chập chờn. Có gì đâu, những giấc mơ lạc lối đến hao mòn.

Chiều mưa đông, phố vắng bóng người qua lại, có ai đó cùng cảm xúc với em, cũng đang nhớ đến những người thương xa lạ

Mùa đông, mùa kí ức phai nhạt nằm ngủ yên nơi góc phố.

Mùa đông, mùa trắng xóa những kỉ niệm vấn vương tìm về những vệt nắng tình yêu rạo rực hôm qua.

Mùa đông, mùa hong khô những giọt buồn hoài vương trên khoé mắt em.

Đất trời vẫn luân chuyển, đông đến rồi lại vô tình lướt qua như chiếc kim đồng hồ, cứ xoay mãi những vòng bất tận của thời gian, để lại mình em với nỗi buốt giá, với nỗi cô đơn thường trực và vẫn tìm kiếm hình bóng người xưa trong từng trang giấy còn đang viết dang dở.

Đã bao lần em khát khao gọi tên mùa, để rồi em sững sờ nhận ra. Mùa không còn là của riêng em nữa rồi, em ơi!

Nhưng cuộc sống là vậy, đâu có ai yêu mãi một người phải không em?

Đâu có ai đứng hoài một chỗ để chờ đợi một người không còn quay về nữa.

Em rồi vẫn phải bước tiếp, vẫn phải tiến về phía trước, nhìn về tương lai và đối mặt với sự thiếu vắng người từng là tất cả đối với em thôi.

Cuộc sống là thế, có bắt đầu cũng có kết thúc, dù đó là một kết thúc không đẹp thì cuối cùng em vẫn phải đón nhận nó, liệu có nên chấp nhận rời xa, hay từ bỏ để lòng sớm nguôi ngoai?

Người thì đã đi rồi. Hoặc đã đi thật xa không bao giờ trở lại, hoặc là ở rất gần nhưng khoảng cách tâm hồn đã xa xôi, còn tình yêu người đã từ lâu không còn là của riêng em nữa rồi.

Dù sao cũng đã không bao giờ gặp lại ở giữa giao điểm của tình yêu. Thật buồn khi mà người ta nói yêu em và rồi lại bảo rằng không yêu em nữa phải không em?

Người ta làm em phải thương, nhưng lại đi thương người khác. Người ta hứa rằng sẽ nắm tay em đi suốt một mùa đông này nhưng cuối cùng vẫn lỡ quên em ở một ngả đường nào đó. Tàn nhẫn quá.

Hình số 4

Rồi những ngày mà em tưởng rằng trời cứ xanh mãi, gió chẳng ngừng thổi và nắng còn lâu mới hết ánh vàng. Nhưng trớ trêu thay, em bỗng nhận ra, vùng trời mà em vẫn hằng mong nhớ bỗng kéo mây về, gọi cơn mưa tới.

Gió vẫn lặng, để buổi trà trưa bên góc phố thị thật chật hẹp, ngột ngạt lắm thay. Nắng thì cũng có lúc mờ mờ, lắt lay sợi yếu ớt. Người rồi cũng sẽ có lúc đổi thay lòng.

Cô gái nhỏ, Hà Nội đã thôi không còn thương em nữa rồi, em cũng ngừng buồn đi thôi!

Đã đến lúc em phải học cách yêu thương chính mình, hãy nhớ rằng dù thương ai nhiều đến đâu, tình đậm sâu thế nào thì cũng tổn thương bản thân. Dù ai kia có lạnh lùng ra sao hay vô tình thế nào, thì xin em hãy cứ là em. Đừng cố chấp theo đuổi mãi một người không còn thương em nữa, đừng vương vấn mãi một người không còn nhớ.

Hãy yêu thương bản thân nhiều một chút trước khi dành tình yêu cho những người khác, nhé em.

Sài Gòn, ngày 15 tháng 1 năm 2017

Lan Bình

Comments

comments




Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *